TUNGPEO
Việc đăng nhập vào website bạn phải tuân thủ điều luật khi sử dụng forum! Nhớ nhé không kẻo bị ban! (đùa thoy) :V
Thông điệp hàng tuần
Time to change something specific!
May 2018
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   

Calendar

Keywords

Latest topics
Barbie.avi 21/6/2013, 8:11 pmTUNGPEO
Touhou 14 21/6/2013, 8:08 pmTUNGPEO
The expressionless21/6/2013, 8:05 pmTUNGPEO
CAT DOG LOST EPISODE21/6/2013, 7:57 pmTUNGPEO
Ba điều ước21/6/2013, 7:55 pmTUNGPEO
WHO WAS PHONE!!!21/6/2013, 7:52 pmTUNGPEO
Tiếng gõ 21/6/2013, 7:48 pmTUNGPEO
Ickbarr Bigelsteine21/6/2013, 7:41 pmTUNGPEO
Number Station21/6/2013, 7:39 pmTUNGPEO
On, Off, Close, Open21/6/2013, 7:36 pmTUNGPEO
Cười 21/6/2013, 3:25 pmTUNGPEO
Ảo ảnh sa mạc21/6/2013, 3:24 pmTUNGPEO
Giường Tầng21/6/2013, 3:13 pmTUNGPEO
Chiếc gối 21/6/2013, 3:12 pmTUNGPEO
The Rhythm Is Dead21/6/2013, 3:06 pmTUNGPEO
The Bell Ringer21/6/2013, 3:05 pmTUNGPEO
Facebook Friends21/6/2013, 3:03 pmTUNGPEO
Dây 21/6/2013, 2:51 pmTUNGPEO
DEAD.txt 21/6/2013, 2:46 pmTUNGPEO
Branche in the wind21/6/2013, 2:41 pmTUNGPEO
Ác mộng. 21/6/2013, 2:34 pmTUNGPEO
The message21/6/2013, 2:32 pmTUNGPEO
THỨ BÊN DƯỚI21/6/2013, 2:31 pmTUNGPEO
Bạn gái tôi21/6/2013, 2:28 pmTUNGPEO
Jeff đã đến!!!21/6/2013, 2:23 pmTUNGPEO
Ảo Ảnh Las Vegas21/6/2013, 2:18 pmTUNGPEO
TRÒ CHƠI TRA TẤN21/6/2013, 2:17 pmTUNGPEO
MikuMikuDance.exe21/6/2013, 2:15 pmTUNGPEO
HELLO MOLLY21/6/2013, 2:13 pmTUNGPEO
Naruto Lost episode.21/6/2013, 1:56 pmTUNGPEO
JANE THE KILLER21/6/2013, 1:23 pmAdmin
Alice, Human Sacrifice21/6/2013, 1:21 pmAdmin
slenderman21/6/2013, 1:12 pmAdmin
Khúc nhạc Pokemon21/6/2013, 10:11 amAdmin

Share
Go down
avatar
Lớp truởng
Lớp truởng
Tổng số bài gửi : 75
điểm : 111370
danh tiếng : 1
Join date : 31/07/2012
Tuổi : 22
Đến từ : hn
Xem lý lịch thành viênhttp://tungtyang.forum-viet.com/

Chấp nhận Hậu duệ của Jane: HÃY CẢNH GIÁC

on 21/6/2013, 2:02 pm
Chắc các bạn đều đã biết Jeff the Killer và Jane the Killer rồi chứ gì? Khỏi cần nhắc lại, chắc các bạn cũng biết Jane chết sau khi sinh con. Và điều cuối cùng mình muốn nói ở đây là đứa con của Jane vẫn còn sống. Tên thằng bé là James. James chưa bao giờ nhìn thấy mẹ mình, nhưng ngoại hình thằng bé rất giống Jane, và trong tiềm thức cậu bé luôn hiện hữu hình bóng của Jane. Mắt cậu ấy đen hoắm, nổi bật trên gương mặt trắng bệch và mái tóc đen bù xù.




Sau đây là nhật ký của một nạn nhân tên là Emma, người đã ở bên James trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời cả hai.




Ngày 18 tháng 6 năm 2012



Một ngày bình thường như cân đường hộp sữa. Tôi nghỉ hè cũng được một tuần rồi, chắc vậy quá. Tôi rất mong không có chuyện quỷ quái nào sẽ xảy ra cho tôi hết, vì hiếm khi nào tôi mới được yên ổn thế này. Mẹ tôi đang dạy ở trường cao đẳng cộng đồng trong phố, chỉ có tôi ở nhà một mình. Hoặc ít ra là tôi nghĩ như vậy.




Tôi đang nhở nhơ trên máy tính và chat với mấy đứa bạn. Bọn tôi đều rất thích Creepypasta và chúng tôi đang thảo luận những bài viết cả đám ưng nhất. Khi tôi vừa type chữ “Candle Cove” lên, đột nhiên máy tính tôi phát ra một tiếng động rất lạ, y như là có người đang chết sặc vậy. Tôi chưa bao giờ nghe thấy một cái gì khủng khiếp như thế này cả. Máy tính tôi tự động shut down, rồi cùng lúc đó, đồng hồ, đèn điện, ti vi và radio của tôi cũng tự động tắt luôn. Tuy nhiên, máy in của tôi lại rè rè chạy, và tiếng gào thét của nó giống y như là Jeff the Killer vậy (nếu hắn có thật). Tôi sững người. Nó tự động in ra ít nhất cũng hơn bốn chục trang trắng, trước khi trang cuối cùng được in ra với dòng chữ này ở chính giữa:




HÃY CẢNH GIÁC




Lúc đó, như đã nói, tôi chỉ có một mình thôi, nên dĩ nhiên là sợ muốn vãi hết cả ra. Một trong những người bạn của tôi, là Rachel, có mã khoá để đăng nhập vào máy in của tôi từ xa (đại khái kiểu như là thao tác không dây ấy, có thể kích hoạt vào máy bất cứ lúc nào). Ưm thì, do chúng tôi đang đọc creepypasta mà tự nhiên mấy chuyện điên rồ này xảy ra, tôi nghĩ cô ấy đang phá tôi. Tôi với ngay cái điện thoại sắp hết pin và gọi cho Rachel, và tra hỏi xem cô ấy có đang phá máy nhà tôi không.




_ A, Rachel này. – tôi lên tiếng.




_ Ơ, sao vậy bồ? – cô ấy ngạc nhiên hỏi lại.




_ Tớ chỉ muốn hỏi là lúc nãy cậu có đang đăng nhập vào máy in của tớ hay không thôi.




_ Không, dĩ nhiên là không rồi! Tớ đâu có ác tới vậy đâu! Tớ biết là cậu dễ bị sợ sau khi đọc truyện kinh dị nên tớ đâu dám phá cậu!




_ Cậu lại chém. Tớ đâu có dễ bị sợ đâu!




_ Sao cũng được, nhưng tớ thề là tớ không làm gì cả.




_ Rồi, cậu có đưa mật mã đăng nhập của tớ cho ai không?




_ Cho bố cậu ấy.




_ Bố tớ á!? Khi nào cơ!?




_ Mới hôm qua. Bác ý nói với tớ rằng bác ấy quên mật khẩu nên muốn xin lại ấy mà.




_ Chết tiệt, sao cậu ngây thơ đến phát bực thế hả!? Bố tớ đang đi công tác ở Anh mà! Trời ơi là trời! Dám là cậu đã đưa mật khẩu của tớ cho một thằng sát nhân lắm đấy!




_ Sát nhân là sao!? Gì mà nghiêm trọng thế!?




_ Tự nhiên máy tính với lại đồ dùng điện trong nhà tớ cúp hết, có mỗi cái máy in còn hoạt động. Đã thế nó còn in cả một đống trang trắng, rồi trang cuối in vỏn vẹn có ba chữ “HÃY CẢNH GIÁC” nữa chứ.




_ Chời ơi, sợ thế!? Chúc may mắn nhá người đẹp. Hí hí – sau đó, Rachel cúp máy.




Chả giúp được gì cả, vô vọng rồi, tôi nghĩ thầm. Con nhỏ đó đúng là… đã thế ngàn cân treo sợi tóc mà còn giỡn được nữa!!! Mà chả lẽ bố mình nhìn giống một thằng sát nhân lắm hay sao mà nhỏ lại nhầm được!? Chắc phải hỏi lại thôi…









Ngày 19 tháng 6 năm 2012



Được rồi, mọi chuyện vẫn còn đáng sợ chết đi được. Tới hôm nay vẫn chưa có điện lại nữa, sợ quá, mà chả làm được gì cả. Khoảng vài phút trước, tôi đã gọi cho Rachel và hỏi xem cái người “bố” mà cô ấy nhìn thấy thực ra trông như thế nào. Hình như là tên ấy có một đôi mắt màu đen hoắm, nổi bật trên gương mặt màu trắng bệch và có mái tóc đen bù xù.




Cô ấy cũng nói là hắn ta cao tầm tầm tôi (khoảng 5 feet, tức là khoảng một mét rưỡi ấy), và thực sự thì có lẽ hắn sẽ rất đẹp trai, nếu tên đó chịu ở sạch một chút (đừng hiểu lầm, là Rachel nói chứ không phải tôi). Ờ, hi vọng mọi chuyện sẽ không quá tệ như tôi tưởng. Coi kìa, hồi nãy ti vi mới có điện lại kìa. Chắc là mọi chuyện sẽ ổn thôi mà, đúng không!? Cuộc đời tôi rất bình thường, và tôi chắc nếu Disney làm phim về tôi thì cái kết bảo đảm là rất có hậu và sặc mùi hồng phấn. Mà tôi cũng không nghĩ rằng đời mình đủ hồng phấn như mấy cô công chúa Disney đâu. A, có ai gõ cửa kìa. Đợi tí, chút quay lại liền.






Ngày 20 tháng 6 năm 2012



Được rồi, đây là lần đầu tiên mà tôi nói đúng. Cuộc đời tôi quả không hồng phấn như một bộ phim Disney mà! Bên ngoài trời lại sấm chớp đùng đùng, và tôi đã nhìn thấy “tên sát nhân”. Phải nói là cậu ta khá dũng cảm khi tới gõ cửa nhà tôi vào một ngày mưa gió thế này đấy! Và biết sao không, Rachel nói đúng. Tên này đúng là một mĩ nam nhân. Dường như cậu ta không phải là tên sát thủ thật, mà chỉ đến để cảnh báo tôi, và giải thích cho tôi nghe một chuyện mà trước đây tôi chưa bao giờ có thể ngờ tới. Đại khái thì cậu ta là tay sai, hay còn gọi là “lính” của một tên sát nhân thực sự. Cậu ta cũng trạc tuổi tôi, và lí do mà tên sát nhân ấy sử dụng cậu là vì cậu bé này là con trai của một nữ sát thủ huyền thoại từng làm mưa làm gió trên cả nước Mỹ, cô nàng Jane the Killer ấy.




Cậu ấy không có ý định giết ai hết, nhưng tên chủ của cậu ấy ép buộc cậu phải làm thế. Cậu bé ấy tên là James, và James nói với tôi tên của kẻ ấy là Samuel Z (tên họ của hắn phải được giữ bí mật để tránh bị truy sát). Cậu ấy hứa là sẽ giúp tôi, nhưng nếu bị bắt là cả hai sẽ cùng chết. Ngay lập tức, tôi tin lời James ngay và cho cậu ấy số điện thoại của tôi.






Ngày 21 tháng 6 năm 2012



Cả bọn chúng tôi họp lại và ru rú điện thoại với nhau cả đêm. Cứ tưởng đã an toàn, nhưng tôi vô tình nghe thấy một giọng khác ở đầu dây bên kia. Hình như đó là Sam. Chết rồi, cả James và tôi đang gặp nguy hiểm! Cả đám phải chạy thôi. Chắc Colorado sẽ được thôi, vì chỗ đó cách xa New Hampshire nhiều lắm, đủ xa để giữ an toàn cho cả hai. Chúng tôi ra đi.






Ngày 22 tháng 6 năm 2012



Chúng tôi cắm trại dọc bờ song Colorado. Ban ngày thì có khách du lịch tới ghé thăm, nhưng ban đêm thì chỉ có chúng tôi một mình với nhau. Ừ thì, ít ra có tối hôm qua là không “một mình với nhau thôi”. Chúng tôi nghe tiếng sột soạt trong bụi cây, và có tiếng cây gãy ở phía trên cao. James và tôi thừa biết là Samuel đang quan sát cả hai, chờ đợi cả hai mất cảnh giác rồi táp phát chết luôn. Đây sẽ là trang nhật ký cuối cùng của tôi, vì hiện giờ, sinh mạng của cả hai chúng tôi đang bị đe doạ. Hoặc là chạy hoặc là chết. Tạm biệt. Chúc tôi may mắn đi.










Lời kết

Tên sát nhân bị tình nghi có tên là Samuel Zyron. Hắn là một tên giết người làm việc theo tổ chức. Hắn sử dụng những đứa trẻ mà được cho là “có tố chất của một sát thủ trong người” để làm việc cho hắn. Cả cô bé Emma và James đều đã bỏ mạng dưới tay hắn. Cả hai bị đập đá vào đầu rồi bất tỉnh, sau đó bị chuốc thuốc gây nghiện vào người cho chết từ từ. Nhưng hãy cảnh giác, vì Sam vẫn đang nhởn nhơ ngoài kia, theo dõi bạn và xâm nhập vào hệ thống máy in của bạn. Vậy nên, hãy cảnh giác, nếu bạn còn muốn sống.
Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết